Hà Giang 3 ngày 2 đêm

“Đường đèo, mưa bẩn, rét mướt, sương mù, nghĩ lại tự nể bản thân và bạn đồng hành. Nhưng thế quái nào bị phũ vậy mà vẫn yêu, thế mới dở.”

Di chuyển Hà Nội – Hà Giang: đặt chuyến 10h tối, sáng là tới Hà Giang

Nhà xe Bằng Phấn
Tổng đài đặt vé : 0917.898.8980915.223.171
Cabin cung điện 550k/2 ng
Gọi là cung điện nhưng nó cùng bé thôi, phù hợp cho các cặp đôi ôm nhau sẽ đỡ chật
Note: ai say hãy đặt sớm yêu cầu cabin tầng 1 gần đầu xe

Ngày 1: Tp Hà Giang – Lô Lô Chải

Được tư vấn là tối đầu nghỉ ở Đồng Văn, nhưng mình thấy Đồng Văn hiện đại rồi, muốn trải nghiệm cái sự mộc mạc của một bản làng miền núi hơn, nên đi thẳng tới Lô Lô Chải, sáng hôm sau đi Cột Cờ Lũng Cú cũng sẽ ngay đó.

  • Khoảng hơn 4 giờ sáng tới Hà Giang, ngủ không sâu giấc, khá mệt
    Nhà xe Giang Sơn ( mũ con vịt vàng)
    Số điện thoại: 0988 470 863
    180 k/ ngày + 20 k 1 bộ áo mưa dày có thể mặc cho ấm, kèm nước, bao tay bao chân, chỗ nghỉ có tắm nóng lạnh ( tối – không nhìn thấy gì mà vẽ eyeliner) + tư vấn nhiệt tình 
  • 6h30 nhận xe, kiểm tra xe, đi tới cột mốc số 0
    Địa điểm này chụp ảnh nhanh thôi, có thể mua hộ chiếu Hà Giang ( một quyển số nhỏ có in hình các điểm check in nổi tiếng của Hà Giang, bạn có thể đóng dấu khi đi qua các điểm đó) tại quán kem ngay cột mốc, nếu muốn đi theo cái hộ chiếu thì lúc mua hỏi rõ các điểm, chứ tôi cũng không nhìn ra các điểm in hình trong hộ chiếu.
    Ăn sáng quanh cột mốc là khu trung tâm, nhiều quán ăn. Cây xăng cũng nhiều dọc đường, nhưng để an tâm thì cứ đổ luôn trong thành phố.

  • Lộ trình: Dọc theo Quốc lộ 4C (QL4C), đoạn này có nhiều chỗ chụp ảnh lắm: cây Cô Đơn – Cổng trời Quản Bạ – Yên Minh – Dốc Thẩm Mã – Phố Cáo – Dốc 9 Khoanh, nhưng chúng tôi không dừng lại hết, vì đi vào tháng 2, trời nhanh tối, 2 đứa chưa từng chạy đường đèo, nhiều đoạn gặp mưa và sương mù nữa, không đi nhanh được. Ngày đầu tôi cầm lái vẫn nhát nên chưa tận hưởng được con đường.
    Chúng tôi ăn vặt dọc đường chứ không dừng ăn trưa tại đâu cả, thị trấn Yên Minh và Phố Cáo có quán ăn bạn có thể dừng ăn trưa.

Note: Theo tư vấn của các bạn bảo thì đi Hà Giang tháng 10 -11 là lý tưởng hơn. Nếu đi một xe có thể bám theo một đoàn nào đó, vừa có bạn và cũng đảm bảo hơn, có nhiều đoạn mà cuộc sống thu bé lại đúng bằng 5m mặt đường, một bên là núi, một bên là vực – không rào chắn.

  • Lô Lô Chải – xếp hạng trải nghiệm tại làng: Thứ nhất là ăn lẩu gà đen,400 k, nồi lẩu ngon x 3 bởi trời lạnh, 160 km đường đèo và không gian ấm cúng ( dễ nhất là đặt trước với homestay). Thứ 2 là giường sưởi cũng gần lý do với nồi lẩu, 800k – đắt hơn vào cuối tuần (Homestay Chìu Pa). Thứ 3, tha thẩn quanh làng,miễn phí, với đâu đó 40 nhà, đi không bị mệt mà thấy quá nhiều góc nhỏ rất xinh. Cổng ở làng này là một thứ rất hình thức, các quản gia hay chủ nhà không ngăn cản thậm chí còn cổ vũ bạn tham quan và check in. Thứ 4 là trà sữa Shan Tuyết, 50k/1 cốc, ấm nóng thơm lừng. Thứ 5 là phở gà sáng ở quán ngay giữa làng,45k. Tôi nói quá nhiều tới đồ ăn hả, thì trời 8 độ và mưa mà.

Quan ngại : một quán cafe chiếm dụng ngọn đồi cạnh làng, nơi có thể nhìn xuống bao quát làng từ trên cao, họ có góp sức làm nó dễ đi hơn bằng việc tạo ra bậc, nhưng đó vẫn là một hành vi chiếm dụng. Một vài ngôi nhà mới mọc lên kinh doanh dịch vụ homestay nhưng nhìn như những cục bê tông thô kệch, chướng mắt.

Ngày 2: Lô Lô Chải – Mèo Vạc

  • 7h sáng dậy, cố định đồ lên xe, đi lên Cột Cờ Lũng Cú. Đây hẳn sẽ là điểm ngắm toàn cảnh đẹp tuỵệt vời, nhưng nay sương trắng xoá trời, lá cờ trên cao ướt sũng, không bay, nên hầu như tôi chỉ thấy mệt còn chẳng thấy gì. 40k/ vé
  • Mã Pí Lèng, Mã Pí Lèng đây rồi. Làm một lèo từ Cột Cờ Lũng Cú, ngang qua Đồng Văn, tới thẳng Mã Pí Lèng. Adrenaline tăng kịch nóc, vì sợ và choáng ngợp, bạn phải tới đó thôi, tôi không thể miêu tả gì hơn. Tôi không rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu …. Nhiều đoạn chưa có rào chắn, nhưng tôi thấy đang thi công rồi.
  • Mã Pí Lèng Panorama: trước là tôi bỏ phiếu dẹp cái quán cafe này, nhưng nó đã không ăn thua rồi nên giờ vào xem sao. 80k/2 cốc cacao nhạt nhưng ấm, view đẹp, còn lại khá là bê tha.
  • Nho Quế: đường xuống Nho Quế là cái gì đó gần với kinh hãi, nó đang được hoàn thiện, mừng cho những ai tới sau khi đường đã hoàn thành. Đi thuyền trên sông: 120k/1 vé.


Chúng tôi gặp 1 team Quảng Ninh + Bắc Ninh và nhập hội. Ở Hà Giang, bạn không thể cảm thấy cô đơn. Chúng tôi cùng ghé Quân Camping ăn trưa, cứ bảo với lái thuyền họ sẽ cho bạn ghé vào. Quân Camping có cả chỗ nghỉ nhưng tôi không hình dung ra ngủ lại ở đây, đồ ăn ổn, khoảng 100k/ người. Quán hướng thẳng về phía 2 vách núi biểu tượng của hẻm Tu Sản, nên rất lý tưởng để có những bức ảnh hoặc thước phim để đời

  • Làng Pả Vi Mèo Vạc: Làng được thiết kế rất ấn tượng với những ngôi nhà bao quanh sân lục giác, được biết là mô phỏng hoa đào rừng, 6 cánh. chia làm 3 khu lớn. Bọn mình ở khu A. Một số nhà lợp tôn, rồi xếp gói âm dương che tôn, trong sân lục giác cũng trang trí những mô hình không thể hiện bản sắc, có khá nhiều sự hời hợt về chi tiết. Người trong làng rất thân thiện, đó cũng là nét chung của người dân Hà Giang, nhắc lại câu cũ: Ở Hà Giang bạn không thể cảm thấy cô đơn. Hai đứa hết đi sưởi lửa nhà này, lại đi giao lưu karaoke nhà kia, xong lại qua nhà khác ngồi nghe chuyện đất, chuyện người, chuyện đổi thay của những người con của Hà Giang, tới khuya mới về ngủ. Bí kíp là: hãy mở lời, và chúng ta là bạn.
    Homestay: 500k/ đêm (đắt hơn vào cuối tuần), ăn nướng 400k/ 2 người

Note: Hãy đặt đồ ăn trước, homesaty nào cũng có nấu hoặc tìm trước quán để đặt, có lẽ vào cuối tuần các nhà sẽ tích đồ chứ hôm tôi đi là giữa tuần, 8h30 tối đi 1 vòng gần như chẳng nhà nào còn đồ. May quá, được anh sưởi lửa cùng hồi chiều chỉ cho.

Ngày 3: Mèo Vạc – Tp. Hà Giang

Thường thì mọi người sẽ đi một đường khác qua cung chữ M, về Yên Minh, nhưng chúng tôi chọn đi ngược lại theo QL4C, tức là sẽ lại đi qua Mã Pí Lèng, qua Đồng Văn, …

  • 7 h dậy, cố định đồ, và lên đèo. Mã Pí Lèng lần 2 nhưng vẫn liên tục cảm thán.
  • Ăn sáng, uống cafe tại phố cổ Đồng Văn. Đồng Văn đã rất hiện đại rồi, đủ mọi thứ cả. Đồ ăn sáng 40-50k/1 suất, cafe, đồ uống cũng cỡ đó, tính ra là tương đương với Hà Nội, nhưng đây là khu phố cổ, phục vụ du lịch mà. Ăn xong chúng tôi có ghé mua vài món đồ lưu niệm.

  • Ghé qua vườn mận Đồng Văn 10k/ vé. Vườn mận này manh nha lên chắc ít người biết, tôi nghĩ thế vì cái đường lên vườn rõ là đất mới đào.
  • Dinh Vua Mèo: 60k/2 vé. Không gian hơi u uẩn, cũng có thể do không có nắng và mưa đã mấy ngày nên mọi góc trong dinh thự cứ buồn buồn, tôi nhớ lại cảm giác khi xem phim đèn lồng đỏ treo cao. Rất ấn tượng với sự thức thời của những người chủ dinh thự vào những giai đoạn quyết định.
  • Sáng hôm đó thời tiết rất đẹp, tôi đã quen tay lái và thực sự tận hưởng những con đường ở Hà Giang, chúng tôi hát suốt, cứ gặp đoàn nào ngược chiều là vẫy chào, tiếc là đã không mang theo chiếc loa bluetooth nhỏ. Qua Yên Minh thì lại mù trời, Hà Giang có cái dạng thời tiết chẳng biết gọi là mưa hay sương, nó cứ trắng trời vậy, mọi thứ đều ướt, tầm nhìn xa chỉ khoảng 5m.
  • Làm 1 lèo về tới Tp Hà Giang và đói tới mức ăn hết đĩa cơm rang mặn tê liệt lưỡi 5k/ 1 đĩa.

Tổng chi phí: 2,8 triệu cho những kỷ niệm có thể kể cho con cháu: Đấy xưa tao ngầu lắm.
Hà Giang không quá xa, nhưng đủ để bạn rời khỏi bản thân cũ kỹ. Một chuyến đi mà mỗi điểm dừng chân đều là những dòng ghi chú sống động của cảm xúc. Và tôi nghĩ, nếu bạn đủ mệt với phố thị, đủ tò mò về chính mình – thì Hà Giang sẽ đợi.

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *